Phần 19: Giã thuốc (Hạ)
Mới vừa rồi Bàng Hiến đã căn dặn chờ lúc Ngưu thị nóng lên sẽ cho bà uống thuốc, cộng thêm sớm biết Thanh Hao là thuốc đặc hiệu trị liệu sốt rét, Tần Lâm không chút do dự, bưng lên nước thuốc chậm rãi rót vào trong miệng Ngưu thị.
Nước thuốc mát mẻ vừa vào miệng, cơn sốt của Ngưu thị dường như có chuyển biến tốt, bà rên lên một tiếng thật dài, môi hơi mấp máy dần dần rơi vào giấc ngủ say.
Ngưu Đại Lực thấy vậy mừng rỡ, kêu mấy đồng bạn cùng nhau khiêng mẫu thân tới dãy sương phòng phía sau dành cho bệnh nhân sử dụng, xoay người lay lay vai Tần Lâm một trận thật mạnh:
– Tần huynh đệ, đa tạ! Là Ngưu mỗ có lỗi, đã trách lầm ngươi!
Cánh tay Tần Lâm vốn đã ê ẩm không chịu nổi, bị đại hán to như con gấu này lắc cho đau nhức nhe răng trợn mắt. Vất vả lắm mới chờ được y thôi không kích động, lúc này mới chậm rãi hỏi:
– Rốt cuộc vì chuyện gì, Ngưu Đại ca lại giận dữ tiểu đệ như vậy, vừa gặp mặt đã luôn miệng đòi đánh giết?
– Đúng vậy, rốt cuộc tại sao như vậy?
Thanh Đại cũng xúm lại.
Vốn sau khi Tần Lâm giã thuốc chữa bệnh thần sắc Trương Kiến Lan rất là khó coi, dưới uy phong của Đại đồ đệ các học đồ từ từ tản đi, chỉ có Lý Thanh Đại cùng Lục Viễn Chí lưu lại chiếu cố Ngưu thị.
Lúc mới bắt đầu, trong lòng tiểu cô nương đã cảm thấy ấm ức buồn bực. Tần sư đệ là một con quỷ nhát gan, rốt cục là đắc tội với một đại hán như Kim Cương như Ngưu Đại Lực ở chỗ nào?
Ngưu Đại Lực rất có hiếu với mẫu thân, hiện tại thấy bệnh tình mẫu thân mình đã có chuyển biến tốt, lại thêm Tần Lâm giã thuốc chữa bệnh cho bà, lúc này thái độ khác hẳn với lúc trước, ôm quyền thi lễ liên tục với ba người Tần Lâm, miệng nói xin lỗi, kể rõ đầu đuôi gốc ngọn.
Thì ra Ngưu gia vốn là một ngư gia nghèo nàn sống bên bờ Kỳ Hà (một con sông bắt nguồn từ Đại Biệt sơn, tỉnh Hồ Bắc, chảy ra Trường Giang), Ngưu Đại Lực bởi vì dáng vóc lưng hùm vai gấu cho nên lúc đi lao động ở châu phủ đã được tiền nhiệm Tri châu chấm trúng, nâng đỡ y làm Tiểu Ban Đầu dân tráng. Từ nay mỗi ngày ăn cơm ở châu nha có thể tiết kiệm cho nhà mình không ít cơm gạo, tới tháng còn có được mấy lượng bạc tiền công, cuộc sống như vậy cũng không tệ.
Nhưng sau đó đổi Tri châu mới, Ngưu Đại Lực không còn được đãi ngộ như trước nữa, y trời sinh tính ngay thẳng không muốn lấn áp kẻ lương thiện đoạt lấy tiền tài, đồng liêu cũng dần dần xa cách.
Ngày đó Tần Lâm ra khỏi thành Ngưu Đại Lực đang trực ở cửa Nam, vì chuyện có nên kiểm tra vị “Vương tôn công tử” này không, y đã xảy ra xung đột với Kim Mao Thất Kim Trấn Phủ Tả Sở Kỳ Châu Vệ, bị người bắt lại đưa tới trước án của Hình Danh sư gia châu nha, nói y lỗ mãng cậy mạnh, sợ đắc tội dòng dõi cao quý mang lại tai họa cho bản châu, vì vậy nên gạch tên xóa sổ cho yên chuyện.
Phụ thân của Ngưu Đại Lực đã mất, mẫu thân y nghe được chuyện này thương tâm không dứt, không biết từ đâu nhận được tin tức nói Hình Danh lão phu tử bản châu là người Chiết Giang Thiệu Hưng, ngày thường thích nhất một hớp rượu Thiệu Hưng, một miếng đậu hủ thối và một khúc cá tươi. Rượu Thiệu Hưng và đậu hủ thối dễ tìm, chỉ có cá rô vốn rất trân quý ở Kỳ Châu lại khó lòng tìm được.
Ngưu thị vì tiền đồ con trai, gạt Ngưu Đại Lực lặng lẽ chèo thuyền câu do trượng phu lưu lại ra Kỳ Hà bắt cá, hy vọng có thể bắt được vài con cá rô mập mạp. Nói không chừng Hình Danh sư gia sẽ khai tâm, không tính toán lỗi lầm của con trai mình nữa, cho y được trở lại nha môn làm việc.
Ai ngờ đang lúc tiết trời nắng nóng, mặt Kỳ Hà bị mặt trời chiếu rọi hơi nước bốc lên, cây cối ven sông phủ đầy chướng khí. Ngưu thị lại không có kinh nghiệm phong phú giống như trượng phu đã chết của mình, còn chưa bắt được cá rô đã trúng phải chướng khí lên cơn sốt rét, nếu không nhờ có người cùng thôn cứu lên bờ, e rằng đã làm mồi cho cá dưới lòng sông.
Chuyện này tính ra từ Tần Lâm ra khỏi thành, Ngưu Đại Lực bị khai trừ, mẫu thân lại vì lo cho y mà mắc bệnh nặng, y vừa thấy Tần Lâm tự nhiên giận phát như điên.
Bây giờ Ngưu thị được cứu, Ngưu Đại Lực đã tỉnh táo hơn nhiều, sau khi kể xong tiền nhân hậu quả liền đỏ mặt nói:
– Thật ra thì vốn không nên oán Tần huynh đệ, ta đây ở châu nha cản tài lộ người ta, sớm đã có người không ưa, cho dù là không có chuyện này bọn họ cũng sẽ kiếm cớ đuổi ta đi, Mới vừa rồi… mới vừa rồi là bệnh lão nương làm cho ta đây nóng nảy, ngược lại trách lầm Tần huynh đệ.
Tần Lâm gật đầu một cái, thật ra thì chuyện này không liên quan với hắn bao nhiêu, bèn thở dài nói:
– Thường nghe người ta nói quan tham như hổ, trơn tuột như lươn, Ngưu huynh làm việc ở châu nha, quá trung thực đúng là không được người ta coi trọng.
– Đúng vậy, nhà ta mở hàng thịt, mỗi tháng đóng tiền thường lệ gì đó không nói, tiền lương sư gia ba tiết hai kính đầy đủ, Bộ Sảnh lão gia (chức quan nhỏ giống như Lại Mục, có trách nhiệm bắt bớ) một năm bốn lần sinh nhật không thiếu, chi tiền ra cũng không ít!
Thiếu niên mập Lục Viễn Chí cũng ngứa ngáy trong lòng, siết chặt nắm tay:
– Cho nên cha ta để cho ta vào y quán học y, tương lai làm ngự y, xem ai còn dám khi dễ ta!
Thanh Đại nghe qua vạn phần tò mò, không nhịn được hỏi:
– Ba tiết hai kính ta hiểu, Đoan Ngọ, Trung Thu cùng Nguyên Đán, cộng thêm mùa hè lo mát mùa Đông lo ấm, nhưng Bộ Sảnh lão gia là một người, há có thể hàng năm làm bốn cái sinh nhật? Không phải là chuyện cười trong thiên hạ hay sao?
Lục Viễn Chí xòe tay ra tính:
– Tiểu sư muội hãy nghe ta nói, Bộ Sảnh lão gia là một sinh nhật, gia đình ông ấy lão thái gia, lão thái thái là hai, thái thái phu nhân là ba, tổng cộng không phải bốn hay sao? Hàng năm chỉ làm bốn sinh nhật coi như đặc biệt khiêm tốn, ngoài ra còn có cô nương xuất giá, thiếu gia thành hôn… Đơn cử Phùng Bộ Sảnh của chúng ta, trong vòng ba năm cũng đã có năm vị cô nương xuất giá, bốn vị thiếu gia thành hôn, ta cũng không biết y có bao nhiêu đứa con ở quê nhà.
Ngưu Đại Lực nghe vậy chẳng qua chỉ cười hắc hắc, đây đều là đường lối xưa cũ trong quan trường, Phùng Bộ Sảnh ở Kỳ Châu mượn chuyện vui cưới gả thu tiền, ai biết con gái y ở quê nhà Sơn Tây có phải thật sự xuất giá hay không? Thậm chí có quan lại cha mẹ đã chết hết chừng mười năm, lúc nhậm chức vẫn tổ chức lễ mừng thọ cho lão thái gia, lão thái thái chúc thọ, mượn chuyện này để vơ vét tiền mừng.
Thanh Đại lắc đầu không kịp, không ngừng thở dài:
– Sao Tri châu Đại lão gia không chỉnh đốn thuộc hạ? Tưởng lão nhân gia cũng xuất thân là Lưỡng Bảng Tiến Sĩ…
Ngưu Đại Lực cùng Lục Viễn Chí liếc mắt nhìn nhau, đồng thời lắc đầu cười khổ không ngừng, lòng nói tuy phụ thân nàng Lý Kiến Trung chỉ là một Cử Nhân, còn thanh liêm hơn phần lớn Tiến Sĩ, chẳng lẽ nàng tưởng rằng trong quan trường ai ai cũng thanh liêm như phụ thân nàng sao?